Con người ta thường tư duy theo dòng tư tưởng, tức là ở mỗi thời điểm, các ý tưởng xuất hiện trong đầu họ, và việc của chúng ta là lái họ về với việc mua hàng.

Ví dụ nhé: Nếu bạn nào có con nhỏ ở nhà, trước khi rời khỏi con, nếu bạn nói “KHÔNG bỏ tay vào miệng nhé” thì khi bạn đi, nó sẽ bỏ tay vào miệng. Lý do? Con người về vô thức (dễ thấy nhất ở trẻ nhỏ) chỉ tiếp nhận Ý TƯỞNG “bỏ tay vào miệng” chứ không tiếp nhận ý tưởng phủ định “không bỏ tay vào miệng”. Kèm theo tính hay quên của con nít, nó bỏ luôn tay vào miệng ngay, vì bạn đã GỢI Ý, đã GIEO Ý TƯỞNG cho nó bỏ tay vào miệng.

Khi con người lớn lên thì mới bắt đầu có tư duy logic (khẳng định, phủ định…), nhưng luôn luôn tư duy vô thức (ý tưởng) mạnh hơn. Khi bạn bán áo, nếu bạn nói “Áo này vải xịn, không sợ nóng” thì dòng tư duy khách như sau:

Đầu tiên khách chưa hề nghĩ tới vụ vải nóng, nhưng sau khi bạn thêm “không sợ nóng”, bạn đã GIEO Ý TƯỞNG “nóng” và đầu họ, làm họ tiếp tục suy nghĩ không quyết.

Thay vì vậy, hãy nói “Áo này vải xịn, rất mát.” Lúc này, ý tưởng gieo vào đầu họ là “mát” chứ không phải nóng. Vậy ta có thể rút ra kết luận rằng: không ai hỏi thì đừng nói ^^

Nói chung là đừng bắt họ suy nghĩ logic kiểu phủ định của phủ định của phủ định… vì họ lười nghĩ lắm, họ chỉ nhớ ý tưởng chốt mà thôi.

Nếu viết bài cho quần legging thì đừng nói “không sợ chật”. Nếu cần nói thì hãy nói “vừa với mọi dáng người”

Vậy sau này viết bài cho bánh thì đừng nói “bánh không ngọt gắt”. Nếu cần nói thì hãy nói “bánh ngọt dịu”.

Nói chung đừng viết quá nhiều ý tưởng để thuyết phục. Viết càng nhiều khách càng phải suy nghĩ. Mà suy nghĩ nghĩa là không đặt hàng.

MUỐN THUYẾT PHỤC PHẢI DÙNG THUẬT GỢI Ý.